Trang Chủ Tản mạn về Phượt và Du lịch Nỗi buồn đằng sau dấu chân của du khách Việt

Nỗi buồn đằng sau dấu chân của du khách Việt

272
CHIA SẺ

“Chỉ mang về những bức ảnh và để lại những dấu chân” từ lâu đã trở thành câu phương châm du lịch quen thuộc được nhiều người hưởng ứng nhằm thể hiện sự tôn trọng văn hóa, phong tục, giữ gìn cảnh sắc thiên nhiên môi trường ở nhiều điểm đến du lịch trong và ngoài nước. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều du khách nói chung và đặc biệt là du khách Việt nói riêng không chỉ để lại dấu chân, mà còn là những câu chuyện đáng buồn.

Xem thêm: Những khu di sản cổ nói không với thuốc lá

Xa lạ với việc bảo vệ cảnh quan du lịch

Bảo vệ môi trường, cảnh quan du lịch từ lâu đã được nói đến rất nhiều trên các phương tiện thông tin đại chúng cũng như thực tế cuộc sống. Tuy nhiên người dân Việt Nam vẫn rất thờ ơ và coi thường điều này, họ chỉ cần biết việc của họ là vui chơi, còn việc dọn rác là chuyện của lao công, của cộng đồng, không đến lượt mình phải lo.

Nếu chỉ nhìn đảo Lý Sơn qua ảnh check in của mọi người, ai cũng phải thốt đó là Mandives của Việt Nam, nhưng đến rồi mới thấy, Lí Sơn không hề lung linh như ảnh mà hòn đảo này đang bị ngập rác do du khách để lại mỗi khi đến đây.

du-khach-viet-3

Đây có còn là thiên đường Lý Sơn trong mơ?

Đây có còn là thiên đường Lý Sơn trong mơ?

Hay vào thời điểm năm 2015, khi cánh đồng hoa tam giác mạch mới được biết đến và đang là một điểm đến cực kì hấp dẫn thì không lâu sau đó những  bài báo có tựa đề như đồng hoa tam giác mạch bị dập tả tơi chỉ sau 2 tuần vào mùa, xin đừng hủy hoại đồng hoa tam giác mạch…tràn ngập trên các trang web mỗi khi vào mùa du lịch cao điểm khiến người đọc lắc đầu ngán ngẩm.

Không biết rằng ý thức của các bạn trẻ này được đặt ở đâu?

Không biết rằng ý thức của các bạn trẻ này được đặt ở đâu?

Và có một hình ảnh đáng để những người Việt chúng ta phải suy ngẫm về ý thức của mình đó là hình ảnh của một người Newzealand bước xuống gành Đá Dĩa để nhặt rác còn du khách Việt thì từng tốp người tiến tới quay phi, chụp ảnh, chỉ trỏ, xì xào. Nhiều người Việt còn có tâm lí rằng người Tây ý thức hơn, quan tâm đến môi trường hơn, còn ở Việt Nam, đó là một chuyện lạ, chuyện mới mẻ.

Thích “lách luật”

Thật kì lạ khi nhiều người dám bỏ số tiền không nhỏ để vi vu khắp chốn nhưng lại không thấy bằng lòng khi dành số tiền nhỏ để vào cổng các điểm tham quan. Chẳng những vậy, họ còn thoải mái chia sẻ cho nhiều người khác như một “kinh nghiệm” đáng tự hào.

Có người từng chia sẻ câu chuyện về bạn mình và hành trình ở Myanmar của anh ta. Để tiết kiệm vài đô mua vé vào chùa Vàng hay quần thể hồ Inle, anh ta mua một cái khố quấn như người địa phương, không mang theo ba lô cồng kềnh, không mở miệng vì sẽ bị lộ và nhất là tạo vẻ mặt thật tự nhiên, thế là qua cửa trót lọt. Anh ta còn khuyên bảo mọi người… học theo để đỡ tiền mua vé (?). Tôi không chắc người đàn ông đó có khi nào tự giật mình mà nhận ra rằng việc trốn vé khác nào hành vi lừa đảo, ăn cắp?

Tôn trọng quy định ở các điểm tham quan chưa bao giờ là điều thừa thãi

Tôn trọng quy định ở các điểm tham quan chưa bao giờ là điều thừa thãi

Lại cũng một câu chuyện khác được kể lại bởi một hướng dẫn viên chuyên dẫn tour Campuchia. Thông thường trong tour sẽ có một buổi tối khách được tặng một suất massage chân miễn phí nhưng phải tự trả tiền tip cho nhân viên, chừng 2-5 USD. Thế nhưng mấy lần anh phải móc tiền túi ra gửi vì khách “trốn”.

Không coi trọng kiến thức văn hóa, du lịch

Tôi đã từng được nghe một hưỡng dẫn viên du lịch chia sẻ rằng, phải ai đã từng dẫn đoàn người Việt và người nước ngoài mới thấy họ khác nhau một trời một vực. Nếu du khách phương Tây đến với mỗi khu di tích lịch sử, những danh lam thắng cảnh đều rất hào hứng lắng nghe, ghi chép những lời hướng dẫn viên thuyết minh về nơi đó thì người Việt rất coi thường, không nói chuyện thì lại tản ra chụp ảnh, cười đùa, chỉ trỏ,…

Hãy nhớ rằng du lịch cũng là một cơ hội tốt để học hỏi

Hãy nhớ rằng du lịch cũng là một cơ hội tốt để học hỏi

Một nhân viên của công ty du lịch V đã từng chia sẻ: “: “Phải ai đã từng dẫn đoàn vừa người Việt vừa người nước ngoài mới thấy đúng là khác nhau một trời một vực. Nếu như du khách phương Tây lắng nghe, hỏi han và có người còn ghi chép khi mình dẫn thì nhiều người Việt lại toàn nói chuyện, không thì tản ra chụp ảnh, chỉ trỏ cho nhau xem cái này hay cái kia ngộ…”

Đối với những người này, du lịch không phải là dịp để khám phá, thưởng thức hay tìm hiểu các giá trị văn hóa, lịch sử, địa lý, làm phong phú thêm vốn kiến thức và vốn sống. Và tất nhiên, càng không có chuyện họ tìm hiểu trước thông tin về những nơi định đi vì ý y rằng “mấy chuyện đó thì do công ty du lịch phải lo cho mình chứ”, như lời Hạ, nhân viên kinh doanh, nói.

Đã đến lúc chúng ta tự “giật mình”

Có một thời gian người ta bàn tá xôn xao khi ở Thái Lan, một nhà hàng ăn buffet để biển ghi chữ tiếng Việt: “Xin mời ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 baht đến 500 baht. Xin cảm ơn!”..  Ngay cả Singapore cũng không phải ngoại lệ,  biển ghi bằng tiếng Việt (và chỉ có duy nhất tiếng Việt): “Lấy vừa đủ ăn”…Không khó gì tìm được những bài báo về cách đi du lịch đáng “ngán ngẩm” của nhiều người khắp mọi nơi.

Hình ảnh đáng buồn ở một nhà hàng Thái Lan

Hình ảnh đáng buồn ở một nhà hàng Thái Lan

Có phải đã đến lúc người Việt nên giật mình bởi dường như câu chuyện ý thức đã không còn là của riêng chúng ta. Bạn nghĩ sao khi bạn bè quốc tế xem những hình ảnh không đẹp đó là một phần tính cách của người Việt Nam?

Chắc chắn rằng không ai trong chúng ta là không hiểu mình nên làm gì trong mỗi chuyến đi xa. Bạn đã quá lớn và đủ nhận thức để tôi có thể nói với bạn rằng bạn về những nguyên tắc, hay cách xử xự vô cùng căn bản. Thế nhưng, trước khi chối bỏ tất cả những điều ở trên đây, hãy thử “giật mình” một chút rằng đã có khi nào mình từng như vậy chưa? Rằng hai chữ Việt Nam thân thương đang bị nhiều người làm xấu đi quá nhiều?

Đi du lịch, đừng để lại gì ngoài dấu chân

Đi du lịch, đừng để lại gì ngoài dấu chân

Thay đổi cả một nếp nghĩ quả thực là khó khăn, nhưng mỗi người có ý thức tức là góp thêm một phần tích cực. Bạn không cần chờ đợi ai làm điều đó trước mình trong khi tất cả phụ thuộc vào bạn. Đừng chép miệng cho qua và nghĩ đó là chuyện bao đồng trong khi bạn cũng là một phần của hai chữ “Việt Nam” ấy. Phải chăng, khi chúng ta gạt bỏ đi cái vị kỉ cá nhân, để nghĩ đến nhiều người hơn, hành động của mình, ý thức của mình sẽ ảnh hưởng đến việc ai đó đánh giá nhân cách của một ai đó, của một cộng đồng…. điều đó sẽ đáng suy ngẫm hơn?

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here